Đang tải...

Thơ: Nhớ cố hương (Duy Viên)

Nhớ Cố Hương
 

Đêm thao thức nằm nhớ về quê cũ,

Nhớ sông xanh lờ lững quyện quanh làng;

Giọng à ơi rầu rầu trong xóm vắng,

Gọi ta về; nhớ quá cố hương ơi!

 

Đêm thao thức chờ trăng lên cuối phố,

Nghe mơ hồ thuyền rời bến sông xưa.

Về vô tận nhịp chèo khua – khua mãi,

Đem người đi biền biệt phủ phàng chưa.
 

Ai đó – về thăm làng xưa xóm cũ,

Ăn giùm ta bữa cơm mắm, dưa, cà

Gởi cho ta củ khoai lùi bếp trấu,

Uống thay ta chén rượu dưới trăng ngà.

 

Ai đó – về thăm vườn hoang thềm vắng

Nhớ mang vào dăm bảy nụ hoa cau,

Cho ta hít như tay ghiền ma túy

Rồi mơ màng: em còn hẹn vườn sau.

 

Và em nữa – mai có về Phước Tích,

Soi bóng mình trên bến nước Ô Lâu.

Hãy báo trước: Ta thôi chờ áo gấm,

Chẳng ngựa xe viễn khách cũng về cầu.

 

Lại hứa hẹn như bao lần đã hẹn,

Đêm khuya ơi! Trăng chờ mãi chưa về.

Con gió chướng từng hồi qua song cửa

Còi tàu ra réo rắt dạ buồn tê.

 
Duy Viên
Scroll To Top