Đang tải...

Thơ: tuổi thơ và mẹ

Tuổi thơ và mẹ

NGUYỄN THIỆN TÂM

(Cháu ngoại họ Hồ)

 

Hà sen thơm ngát “ CỒN DƯƠNG”

Ô Lâu uốn khúc như ôm vào lòng

Con đứng bên dòng sông tuổi thơ của mẹ

Nhà thờ họ Hồ xẩm bóng một mình con

Bên cây bàng chiều nay vắng lặng

Hồn lâng lâng chất chứa nổi niềm riêng

Mẹ xa xứ sanh con nơi đất khách

Nên tuổi thơ con đậm dấu mẹ hiền

Áo trắng bà ba mẹ giản dị đời thường

Mùng 1 , ngày rằm mẹ đưa con đi chùa lễ phật

Cầu cho con, cầu cho anh chị bình yên

Còn riêng mẹ không một lời cầu khấn

Nép bên mẹ con chấp tay lạy phật

Nghe nam mô tiếng niệm phật di đà

Mắt khép lại con ngũ vùi vì êm tai quá

Hết thời kinh mẹ vỗ dậy gọi về

Con nũng nịu khóc đòi mẹ cõng

Nằm trên lưng con vẫn rung rức giận hờn

Đường về làng sáng trăng soi đường đất

Bóng mẹ con nghiện ngã giữa đường làng

Đôi guốc mộc mẹ khua đều trong xóm vắng

Con lại thiếp dần trong hơi ấm mẹ yêu

Chiều 30 thắp nén hương mẹ khóc

Con chẳng hiểu gì cũng khóc òa theo

Vuốt tóc con mẹ đưa tay lâu nước mắt

Giọng khẽ và khàn khóc xấu lắm con ơi

Nhìn mặt mẹ con trả lời: “sao mẹ khóc”

Tại nhớ ông bà nhớ làng xóm chị em

Bao nhiêu năm mẹ chưa về thăm ngoại

Ngày cuối đời mẹ chẳng được gần bên

Chiều cuối năm buồn thương nên mẹ khóc

“Con cũng thương mẹ nên con khóc đó mẹ ơi”

Chuyến đò ngang đưa con sang Hà Cát

Viếng mộ ông bà con thay mẹ thắp tuần hương

Xin ông bà, xin mẹ gặp nhau nơi chín suối

Lấy nắm đất mộ mẹ con đắp mộ ông bà

Chiều Hà Cát thiêng liêng chìm trong bao tối

Bước xuống đò con trở lại Cồn Dương

Ngoảnh mặt lại nhìn dòng Ô Lâu nuối tiếc

Hà sen hương hoảng hoàng hôn

Lòng con nhớ mẹ lệ rơi thảm-buồn

Yêu mẹ nên con yêu quê ngoại

Chùng chân chẵng muốn dứt tình ra đi

Scroll To Top